12:08 ICT Thứ năm, 19/09/2019

Danh mục chính

Trang nhất » Tin Tức » Kỹ năng sống

“NƠI ƯỚC MƠ ĐƯỢC CHẮP CÁNH”

Thứ tư - 08/07/2015 21:29
Cảm ơn Đức Trí đã giúp tôi thực hiện ước mơ của mình, đã giúp học sinh trau dồi những điều bổ ích mà những môn Toán, Văn ở trên lớp không thể mang lại cho các em. Cảm ơn các em học sinh đã luôn đồng hành bên tôi. Tôi yêu tất cả các em!
Là một cô sinh viên sư phạm vừa ra trường, tôi có được nghe các anh chị đi trước nói nhiều về những khó khăn khi bước chân ra khỏi cổng trường đại học. Nhưng dù đã có sự chuẩn bị tâm lí nhưng tôi vẫn có một khoảng thời gian bế tắc vì không biết mình phải làm gì, phải bắt đầu từ đâu? Sau những lần cầm hồ sơ trên tay đi xin việc không được hồi âm lại, thì sự hoang mang và chán nản trong tôi ngày càng lớn. Có lúc tôi đã tuyệt vọng và nghĩ: Phải chăng tôi đã chọn sai con đường? Nghĩ rằng ước mơ đứng lớp để giảng dạy các em học sinh của tôi đã đóng lại. Và hằng ngày tôi tha thẩn trên những trang web để tìm việc làm. Rồi tình cờ tôi đã thấy thông tin tuyển dụng giáo viên từ Công ty TNHH Giáo dục và Đào tạo Đức Trí chuyên giảng dạy kĩ năng sống cho học sinh, tôi cảm nhận được đây chính là nơi tôi có thể vẫn tiếp tục ước mơ được đứng trên bục giảng của mình. Và hy vọng trong tôi lại được thắp lên. Khi bắt đầu bước chân vào Công ty tôi cảm thấy tôi đến đây không phải là một sự tình cờ nữa mà như một duyên nợ từ trước vậy, Đức Trí chính là nơi bắt đầu ước mơ của tôi. Nơi đây tôi được các anh chị chỉ bảo rất tận tình. Đức Trí như là ngôi trường đại học thứ hai của tôi vậy. Các anh chị giáo viên trong Công ty ai cũng trẻ, nhiệt tình, năng động . Hòa chung với không khí làm việc hăng say của mọi người, tôi cố gắng rèn luyện bản thân bằng tất cả tấm lòng của một người giáo viên và nhiệt huyết của tuổi trẻ.
       Một mùa hè oi ả đã đi qua, và rồi sau những ngày tập bài chăm chỉ thì tôi cũng được chạm tay vào ước mơ. Ngày đầu tiên xuống lớp một cảm giác lo lắng và sợ hãi. Tôi còn nhớ đêm trước đó tôi đã không thể nào ngủ được vì lo lắng. Được biết đây là một lớp với những học sinh nhỏ tuổi và bướng nhất trường. Nhưng ngược lại tôi nhận được sự đón chào rất nhiệt tình của cô và trò lớp 4G trường tiểu học Tô Hiệu. Nhìn những gương mặt rạng ngời và nụ cười tươi sáng của các em bao nhiêu lo lắng, sợ hãi trong tôi dần tan biến. Tiết học có các cô trong Ban giám hiệu và cô chủ nhiệm dự giờ nhưng được sự hợp tác nhiệt tình của các em, tôi đã lấy lại được bình tĩnh và tự tin. Tiết học đã trôi qua thật nhanh và tôi hoàn toàn hài lòng với những gì mình đã làm. Có lẽ vì là tiết học đầu tiên nên tôi đã rất ấn tượng với chi đội 4G. Tôi được giáo viên chủ nhiệm bàn giao lớp và nói qua về tình hình của lớp. Cô nhấn mạnh trường hợp em Vũ Quốc Huy là một học sinh ngang bướng nhất lớp, cô mong tôi chú ý em hơn để em có thể hoàn thiện bản thân mình. Và Huy cũng chính là học sinh để lại cho tôi ấn tượng nhiều nhất. Tiết học đầu tiên em luôn hăng hái phát biểu xây dựng bài và là một trong những học sinh tôi ấn tượng nhất và sự thông minh và năng động của em. Em đã nhận được ngôi sao tích quà từ tôi, tôi cảm thấy mừng thầm vì thông qua tiết học của mình em đã thay đổi, không như lời cô giáo chủ nhiệm đã nói. Thế nhưng niềm vui của cô giáo trẻ chưa được bao lâu, thì những tiết học tiếp theo Huy không hề tập trung. Ngược lại em còn nói chuyện, nói leo, nói tự do và thậm chí nói rất to trong lớp. Tôi đã nhiều lần nhắc nhở Huy nhưng chỉ được vài phút là những tiếng ồn ào lại phát ra từ góc mà Huy ngồi. Lần đầu tiên tôi cảm thấy bất lực, tôi nghĩ có lẽ vì tiết trước có cô giáo chủ nhiệm nên Huy mới hợp tác với tôi. Tôi thấy rất buồn. Tôi đã tự hỏi vì sao rất nhiều lần, nhiệt huyết trong tôi vẫn thế, bài giảng vẫn làm hài lòng các em học sinh trong lớp nhưng không hiểu sao Huy lại như thế. Không những thế, vì Huy có vẻ cao to và ngang ngược hơn các bạn khác trong lớp nên Huy có thể nói là người đứng đầu, học sinh trong lớp không ai dám cãi Huy. Huy thậm chí còn cấm cản các em học sinh khác nhận sao tích quà từ tôi, không cho các bạn phát biểu ý kiến chỉ bằng một cái nhìn. Chán nản trong tôi dần tan biến, thay vào đó tôi thấy tôi còn phải cố gắng và làm nhiều hơn cho lớp, không chỉ là dạy học. Là một người cầu toàn nên tôi luôn muốn tôi là người có thể làm thay đổi Huy để Huy không bắt nạt các bạn trong lớp nữa và trở thành một học sinh ngoan. Em ngồi  gõ thước gây ồn ào, tôi thu thước. Em lấy bút mực em gõ, tôi lại thu bút. Rồi em lấy bút chì, lấy đồ chơi, ... bất cứ thứ gì có thể gây ồn ào trong lớp. Huy thực sự làm tôi rất bực bội và khó chịu. Có lần tôi không kiềm chế được bản thân đã quát một tiếng rất lớn. Tất cả các học sinh trong lớp ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt của Huy vẫn sáng ngời nhìn thẳng vào mắt tôi. Một em học sinh hỏi: “Cô ơi sao hôm nay cô khác thế?”. Tôi đã cố gắng lờ đi và không trả lời câu hỏi này của em. Tôi biết các em học sinh còn lại đang rất bất ngờ và thất vọng về tôi. Cuối buổi hôm ấy tôi lại gặp riêng Huy để nói chuyện, tôi đã nhiều lần làm như thế với Huy nhưng không được biết đáp án tại sao em lại như thế ngoài câu nói: Em xin lỗi. Đã rất nhiều lần Huy nói câu đó, và lần này tôi thấy Huy tập trung hơn từ bài “Đạt mục tiêu học tập” trở đi, có lẽ bằng những gì tôi giảng, Huy đã đặt ra cho bản thân mình mục tiêu gì đó. Tôi rất vui mừng, đôi lúc vẫn gây ồn ào để tôi phải nhắc nhở. Mỗi lần bước chân vào lớp tôi cảm thấy rất áp lực, nhưng chính áp lực đó làm tôi cố gắng hơn gấp đôi để có thể truyền cho các em những bài học hay, để lại được các em yêu quý. Và cứ như thế, thời gian cô trò chúng tôi  gặp nhau không nhiều nhưng qua lời kể của cô giáo chủ nhiệm, lớp trưởng và thái độ của Huy mối tiết học, tôi biết em đang dần thay đổi. Tôi cảm thấy rất vui vì  điều đó.
          Vào tiết tổng kết cuối cùng, tổng kết và chia tay các em. Khi tôi hỏi “ Các em học được những gì từ tiết học của cô?”. Có rất nhiều học sinh giơ tay và phát biểu. Câu trả lời của các em làm tôi rất vui và hạnh phúc, tôi thấy tôi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Nhưng cánh tay tôi mong chờ nhất đó chính là cánh tay của Huy thì lại không thấy đâu. Tôi chia tay lớp, dặn dò các em rất nhiều điều, đặc biệt là Huy. Trước khi ra khỏi lớp tôi hỏi học sinh : “Có em nào muốn nói với cô điều gì trước khi chia tay không?”. Những lời nhắn nhủ dễ thương của các em làm tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Rồi lúc tôi chuẩn bị xách túi và rời lớp, có một cách tay giơ lên tại góc lớp - nơi mà tôi hay nhắc nhở nhất. Đó là Huy, tôi vui lắm. Huy đứng dậy ấp úng nói: “Em muốn nói em cảm ơn tôi, nhờ cô và môn kỹ năng sống mà em biết yêu thương và quan tâm tới mọi người hơn, em mong năm sau lại được gặp lại cô”, vừa nói nước mắt em vừa rơi, làm cho dòng nước mắt tôi kìm nén từ đầu tiên cũng từ từ lăn xuống. Trước mắt tôi là Huy đây sao? Một học sinh ngang bướng và được cho là nghịch nhất lớp giờ đã thay đổi hoàn toàn. Tôi đã thấy nước mắt của em. Tôi thực sự thấy vui vì chuyến đò đầu tiên trong đời tôi đã cập bến và mang theo được tất cả các em.
     Tôi biết bản thân mình còn nhiều thiếu sót cần hoàn thiện. Trong mùa hè này tôi đã, đang và sẽ cố gắng để hoàn thiện bản thân mình hơn. Để khi lái những chuyến đò tiếp theo tôi có thể vững tay lái hơn. Cảm ơn Đức Trí đã giúp tôi thực hiện ước mơ của mình, đã giúp học sinh trau dồi những điều bổ ích mà những môn Toán, Văn ở trên lớp không thể mang lại cho các em. Cảm ơn các em học sinh đã luôn đồng hành bên tôi. Tôi yêu tất cả các em!

Tác giả bài viết: Đỗ Thị Liên

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn